Yêu là gỉ nhỉ, bao lâu rồi ta không yêu?

0
5
Yêu là gỉ nhỉ, bao lâu rồi ta không yêu?

Thi thoảng người ta quên việc yêu, và quên cả cách yêu. Khi cuộc sống trở nên quá bộn bề với đủ mọi thứ phải lo trên đời, mà cuối cùng cũng quy về việc có đủ tiền hay không, mọi người thường vô tình quên đi cách yêu.

Cuộc đời của một người có hai thứ cần phải lưu ý: Cuộc sống thực và cuộc sống tinh thần.

Cuộc sống thực chính là việc hôm nay chúng ta sẽ phải làm gì, tháng này chúng ta kiếm bao nhiêu tiền, hay hôm nay đi chơi ở đâu…

Còn cuộc sống về tinh thần, chính là cách mà chúng ta thực hiện việc đó thế nào?

Mọi người đều hướng tới cái Chân – Thiện – Mỹ, nhưng không phải bất cứ ai cũng đạt được điều đó.

Ví dụ thế này, một người không thể nói rằng yêu cây mà lại không biết trồng cây thế nào, rồi kiến thức về cây cũng không có. Là bởi vì khi yêu một thứ gì đó, hoặc yêu ai đó, họ sẽ dành một khoảng thời gian đủ lớn để tìm hiểu rất kỹ.

Tìm và Hiểu, hai từ tưởng đơn giản mà rất khó để hoàn thiện được. Đó là cả một quá trình không phải là 1 ngày, hai ngày, hay một năm, hai năm.

Yêu một thứ gì đó, một ai đó mà muốn tìm hiểu thì cần cả một đời.

Đời người có thể chấm dứt nhưng Tình yêu thì cứ tiếp nối mãi.

Trong cuộc sống hàng ngày, ta vẫn thường quên cách để yêu. Khi quên cách để yêu, cuộc sống tâm hồn cũng bắt đầu nghèo nàn đi.

Không còn lắng nghe nhau chia sẻ nữa. Không còn hỏi han nhau những điều tưởng chừng đơn giản như: Hôm nay anh làm gì? Anh buồn phải không?

Rồi mọi thứ cứ vậy cuốn đi, cho đến khi chợt nhận ra mình đã quên chính bản thân mình, mọi thứ bỗng dưng nhạt nhẽo và không còn nồng nàn nữa.

Khi mà ta coi những thứ tưởng chừng đơn giản, những câu hỏi trở nên nhạt nhẽo, lúc đó có lẽ là hết yêu rồi!

Khi một người dùng tất cả các giác quan, toàn bộ tế bào để yêu, họ sẽ thiên về cảm nhận nhiều hơn! Đó là lúc trái tim đập mạnh trong trạng thái chẳng thể kiểm soát được. Chỉ cần khẽ chạm thôi, trái tim, suy nghĩ, hành động cho đến những tế bào nhỏ nhất trong cơ thể bỗng dưng mất kiểm soát!

Khó ai có thể lý giải được cảm xúc và cảm giác lúc đó là gì. Họ cũng không thể mô tả được nó như thế nào. Nhưng sự tê dại đi về tinh thần đó sẽ không thể phủ nhận được rằng họ cảm thấy thứ mà Con người định nghĩa là hạnh phúc, động lực và sự phấn đấu vì một cái gì đó trong tương lai!

Quên đi cách yêu, là quên đi chính con người thật, cảm xúc thật và sống khác đi.

Bao lâu rồi ta không yêu, để bỏ rơi chính mình…

Yêu là gỉ nhỉ, bao lâu rồi ta không yêu?
5 (100%) 2 votes

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here