Một mình, không hẳn là… chán

0
3
Sapa 2017

Một mình, khoảnh khắc mà mình cảm thấy khủng khiếp nhất khi đọc các tác phẩm văn học. Bởi lẽ, khi một mình, các nhân vật trong các tác phẩm đó nghĩ nhiều, nhiều đến mức có thể viết thành một cuốn sách vài ngàn trang.

Điển hình là

Howard Roark

trong tác phẩm Suối nguồn, hoặc

Bác sỹ Ravic

trong Khải Hoàn Môn hay

Gustav Aschenbach

trong Chết ở Venice. Mỗi nhân vật đều có một cuộc đời, và “Những câu chuyện” những dòng suy nghĩ của họ nhiều đến vô kể, tinh tế đến lạ thường.

Bây giờ, khi một mình, ở nhiều khía cạnh, bản thân mới cảm nhận được rằng đúng là như vậy. Đôi khi chỉ một tiếng động nho nhỏ cũng thành một dòng suy nghĩ mà nếu ngồi viết lại, có thể sẽ ra tới vài trang giấy.

Một ngày trôi qua, một căn phòng trống, tiếng đồng hồ gõ nhịp… tắc… tắc… tắc… Đã có những đêm bản thân stress nặng nề về tiếng gõ nhịp ấy và phải thức dậy để tháo Pin ra.

Một ngày sẽ diễn ra thế nào nếu một mình?

Sẽ cũng bình thường và xoay quanh những nhu cầu thiết yếu cố định của bao người bình thường khác, và theo trục thời gian đã từng diễn ra chừng đó năm suốt chiều dài, thăng trầm của trái đất này: “Sáng – Trưa – Chiều – Tối” và “Ăn – Làm – Giải trí – Ngủ“.

Trước đây, thì không vậy, hình như khúc giải trí kia bị cắt mất.

Lần này, đi một mình, mất nhiều thứ, nhưng cũng có nhiều thứ…

Mất những điều quá lớn lao, được… những điều cũng lớn lao.

Lúc đi, mang theo vài thứ này:

Một cây sen đá, ngày ngày tưới nước.

Một tập tô màu, tối đến quên mình và đầu óc trống rỗng tỷ mỷ từng nét để tô… VẪN XẤU

Một vòng đeo tay, là một niềm tin gì đó, chưa thực sự rõ ràng. Nhưng ít ra trong chừng đó đau khổ, vẫn còn có những điều để bản thân có thể tin.

Khi một cánh cửa này đóng lại, sẽ có một cánh cửa khác mở ra” cũng có thể lắm chứ. Nhưng điều quan trọng nhất trong câu nói này là chìa khoá để mở hay đóng cửa đó chính là: “Ai là người đóng lại?“, và “Ai là người sẽ mở ra?“.

Vậy chứ, một ngày – một mình cũng không đến nỗi chán chường cho lắm. Mà thực ra thì chẳng phải là chán, là buồn. Vì còn có chuyện gì đau khổ, mất mát và khốn nạn hơn nữa khiến bản thân đau tới quặn mình từng đêm. Trong những lúc như thế, chỉ có

Im lặng là âm thanh mạnh mẽ nhất

một người có thể phát ra cho những người bên cạnh hiểu rằng mình đang rất đau.

Mọi thứ, kể cả sự cô đơn và đau đớn rồi sẽ CHUYỂN HOÁ. Nó không thể tồn tại mãi mãi được.

Qua cơn bĩ cực đến hồi Thái lai.

Một mình, không hẳn là… chán
5 (100%) 4 votes
Khoá học Forex Thực Chiến Online

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of