Những chuyến xe Bắc – Nam ngày Tết

0
13
Những chuyến xe Bắc - Nam ngày Tết
Những chuyến xe Bắc - Nam ngày Tết

Lâu lắm rồi không đi chuyến xe đường dài ngày tết. Nay, thấy cư dân mạng chia sẻ hình ảnh về những chuyến xe ngày Tết được xếp kín chỗ ngồi, ngay cả giữa lối đi trong xe… Bao nhiêu thứ lại ùa về, mình lại nhớ về những chuyến xe đường dài ngày đó. Khi những con đường, những con đèo quanh co, và cả những Vụng biển lấp ló ánh đèn mờ trong cái lạnh buốt đến tê người.

Đó là những năm 2009, 2010, 2011, hồi đó xe giường nằm đang còn Hot lắm. Nhà mình chưa có điều kiện, vẫn chỉ đi xe ghế ngồi thôi. 450k một vé. Xe hồi đó cũng toàn loại đã qua sử dụng cả hơn chục năm. Hệ thống máy lạnh tê liệt. Nửa đầu chặng đường thì nóng, nửa còn lại thì lạnh. Cảm giác giao thoa giữa cái nóng, cái lạnh rõ ràng nhất bắt đầu từ Đà Nẵng, Huế. Nhưng vẫn còn có thể chịu đựng được.

Đọc thêm: Những cơn đau…

Trên những chuyến xe này, khi ngồi nhìn lại cảnh các anh nhà Báo chụp, rồi truyền thông đăng bài thì thấy ghê lắm, sợ lắm. Nhưng mà… thực ra thì khi ở trên chuyến xe đó ở trên cung đường đó và ở trong hoàn cảnh từng người, cánh nhà báo mới có thể hiểu hết được.

Những chuyến xe Bắc - Nam ngày Tết
Những chuyến xe Bắc – Nam ngày Tết

Trên chuyến xe đó, điều mà mình cảm nhận rõ nhất đó là tình người và cái cảm giác nôn nao về nhà cùng đón Tết, càng nhanh, càng tốt.

Suốt một chặng đường dài hơn 1.700KM tất cả các hành khách trên xe, dù có bị nêm cứng, nhưng chẳng ai có cảm giác mệt mỏi cả. Ai cũng háo hức, mọi người tự xếp chỗ và tự thấy thoải mái với chỗ ngồi đó. Không ai chửi ai, không ai kêu la, họ nhường nhau từng chút một.

Xe vẫn cứ chạy, thi thoảng dọc đường lại có một vị khách xa quê đứng vẫy xe. Một vài vị khách may mắn vẫy ở những KM đầu tiên thì họ được lên xe và xếp một chỗ. Một vài bác, ông lên sau được xếp xuống những hàng ghế cuối xe, ở cuối xe là CẢ MỘT THIÊN ĐƯỜNG. Họ có thể nhậu vài ly cho dễ ngủ và họ làm bạn với nhau. Ở đó có đủ các thứ chuyện về Công việc, những người chủ và những đồng tiền mà họ đổ mồ hôi, sôi nước mắt để kiếm được gửi về XÂY DỰNG GIA ĐÌNH, xây dựng quê hương.

Khổ là vậy, nhưng họ không than khổ. Họ chỉ hỏi: “BAO NHIÊU TIẾNG NỮA… THÌ VỀ TỚI NHÀ?

Trên chuyến xe đó, có người say, có người tỉnh, có người Ói mửa, nhưng không một ai thấy khó chịu cả.

Điều tất cả mọi hành khách trên xe và cả bác tài xế, anh phụ xe thấy lo sợ nhất đó là CSGT. Dù tất cả mọi người đều biết, xe khách này đang phạm luật. Nhưng nếu bị chặn lại, nếu bị bắt, thì những người khách bắt xe dọc đường không mua vé sẽ như thế nào? Có về quê kịp giờ hay không?

Đọc thêm: Một mình, không hẳn là… chán

Họ lo cho mình, và lo cho cả những hành khách khác trên xe nữa. Mỗi lần CSGT vẫy lại, là một lần anh phụ xe chạy xuống, kẹp cái gì đó vào cuốn sổ, thao tác rất nhanh nhẹn, chạy xuống, sau khi nghe tiếng dùi cui của các anh CSGT đập đập vào thùng xe 2-3 cái thì khoảng 1-2 phút sau anh phụ xe chạy lên và nói: “Xong rồi, đi thôi anh

Mẹ nó!

Cả xe thở phào, xe được tiếp tục chạy, chuyến hành trình về quê bớt lo một phần.

Điều mà mình thích thú trên những chuyến xe đường dài này, đó là cảm nhận tình người, đi qua dọc cả chiều dài của đất nước, ngắm những con đường, những hàng cây, những bờ biển cát trắng trải dài và được cảm nhận sự giao thoa của khí hậu hai miền NAM – BẮC.

Thả hồn vào đó với biết bao câu hỏi vu vơ, chẳng có câu trả lời đại loại như:

“Sao khu này, nhà nào trước cổng cũng ghi một hàng chữ giống nhau (Quảng Nam)?”

hoặc

“Những ngôi nhà toàn gỗ thế này, mùa hè chắc mát lắm, nhưng có dễ cháy không?”

rồi trầm trồ:

“Ôi, cái gì đang dát vàng trên mặt biển kìa…”

“Những ánh đèn kia đẹp quá…”

Chỉ có thế thôi, nhưng đó là điều tuyệt vời nhất, cảm giác thiêng liêng nhất mà thi thoảng, hồn cứ lãng đãng vào không và mê mẩn cái sự dài dằng dặc của thời gian, của không gian và của cả sự mệt mỏi chỉ thấm khi về đến nhà.

Đó, hạnh phúc đơn giản và gói gọn trong một câu nói, một câu trả lời:

“BỐ MẸ ƠI… CON ĐÃ VỀ”
“CON VỀ RỒI ĐẤY À, CON MỆT LẮM KHÔNG, BỐ SẮP CƠM CON ĂN NHÉ. CẢ NHÀ ĐANG CHỜ CON VỀ…”

Đâu đó sâu thằm trong tâm hồn, vang vọng câu hát quen thuộc gắn liền với tuổi thơ:

Anh đến quê em một chiều nắng ấm,

Khúc hát quê hương du dài theo sóng

Thái Bình ơi Thái Bình,

Ai đặt tên cho đất, Thái Bình tự bao giờ

Nhưng mà…

Vũng Tàu, 14h39 ngày 13 tháng 02 năm 2018 (28 tết)

Những chuyến xe Bắc – Nam ngày Tết
4.5 (90%) 2 votes
Khoá học Forex Thực Chiến Online

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of