Sáng nay cà phê một mình

0
27
Sáng nay cà phê một mình
Sáng nay cà phê một mình

Lần đầu tiên ăn tết ở Vũng Tàu. 29 tết, sáng ngủ dậy thấy váng đầu quá, đứng dậy thấy hơi liêu xiêu. Gấp gọn chăn mền, quyết định đi uống cà phê một mình.

Chỗ ngồi quen thuộc, ly cà phê theo sở thích, một chút đường, một ly đá…

Con đường hôm nay hối hả quá, những chiếc xe không còn lãng đãng, tà tà chạy nữa. Chúng đang hối hả lao theo những bận rộn ngày tết. Chở những chủ nhân của mình lao đi vun vút.

Ở cái khu này, nếu là một ngày bình thường, mọi người sẽ thấy mọi thứ chậm một cách lạ thường. Con người sống lâu ở đây, có khi cũng chậm lại.

Quán ít người, chỉ còn mấy người Hàn Quốc vẫn ồn ào như mọi khi, một cô thổi sáo, thổi những bản nhạc nghe như nhạc dân gian Hàn Quốc, chậm, sâu, đủ để làm cho những người xung quanh không thể nhanh lên được.

Cà phê hôm nay chậm, từng giọt sóng sánh nhỏ xuống. Cái đại dương của thứ nước màu kỳ lạ đó. Mỗi lần nhỏ, một lần lắng.

Có lần, từng tâm sự với ai đó rằng anh thích như vậy: “Ngồi nhìn từng giọt cà phê này, và nhìn cả những chiếc xe ngoài kia. Những chiếc xe đó chở một dòng suy nghĩ của người ngồi trên xe, và cả của anh nữa. Chỉ khác một điều là khi xe qua đi, dòng suy nghĩ của anh cũng qua đi nhưng của người ngồi trên xe thì chưa chắc.”

Đọc thêm: Một mình, không hẳn là… chán

Anh nhìn xe, nhìn màu xe, nhìn biển số, anh thấy tất cả nhưng dường như không phải thế. Những thứ đó qua đi mà không đọng lại bất cứ thứ gì trong trí nhớ của anh cả. Anh không hề có tình cảm với nó như có tình cảm với những nơi anh từng sống, từng làm việc và từng đi qua.

Sáng nay cà phê một mình
Sáng nay cà phê một mình

Có những thứ đam mê, tưởng là máu, là thịt, là xương, là tuỷ thế mà rồi cũng có ngày từ bỏ được. Nó vẫn sống, vẫn chảy trong đó, vẫn âm ỷ như một thứ virus nào đó mà không thể diệt tận gốc được. Nó trở thành một thứ tâm bệnh mà con người ta tự ám vào mình, vì chưa hoàn thành mà phải dang dở. Vì vội vã mà tạm dừng chân.

Thế giới này thật nhiều màu sắc. Khi đọc cuốn sách “The Giver – Người truyền ký ức”, anh đã không để ý đến chi tiết này và quên đặt ra câu hỏi này:

Tại sao lại chỉ có duy nhất “Người truyền ký ức” thấy được màu sắc?

Phải chăng đó là một câu hỏi mở nữa nếu vậy, vận mệnh của Người truyền ký ức đúng như cái kết của nó và sẽ phải có người hoàn thành nhiệm vụ chính xác, và người đó là người cuối cùng. Thứ mà họ phải truyền đi chính là ký ức về màu sắc thực sự của thế giới này. Về cơ bản, thế giới đã đủ đa dạng về màu sắc do từng cá nhân, từng người họ tự tạo ra rồi. Nhưng người ta không định nghĩa nó là màu sắc, mà họ định nghĩa bằng một từ khác, đó là sự cá biệt trong mỗi cá thể tạo nên sự đa dạng chung.

Giống như ngày 29 tết, có một người ngồi đây, uống cà phê một cách chậm rãi trong khi mọi thứ ngoài kia đang hối hả vội vã, đó là sự cá biệt tạo nên cuộc sống này.

Người ta hối hả, vất vả cả năm. Đến tết lại tiếp tục hối hả hơn nữa, vội vã hơn nữa chỉ để tận hưởng, nghỉ ngơi 1-2 ngày thực sự với biết bao đồ ăn, đồ uống… một sự vất vả vô hình được gán mác Văn Hoá. Thứ duy trì và phát triển đều đặn theo dòng chảy thời gian.

Tết, nghỉ ngơi thôi, đừng vội vã nữa…

Vũng Tàu, 14 tháng 02 năm 2018

Sáng nay cà phê một mình
4.3 (86.67%) 3 votes
Khoá học Forex Thực Chiến Online

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of